Vì sao người Nhật không còn "ham muốn" với túi Louis Vuitton và những món đồ đắt đỏ?


Ở một đất nước phát triển như Nhật Bản, ngày càng có nhiều người muốn đơn giản hóa cuộc sống của mình đến mức tối giản nhất. Vì sao lại có sự tương phản như thế? Cùng tìm hiểu trong bài viết sau đây nhé!

Vào những năm 2000, những món đồ hàng hiệu, đặc biệt là những chiếc túi mang nhãn hiệu LV chính là “thước đo” độ sành điệu của những người sống ở Tokyo, Nhật Bản. Hầu như phụ nữ nào cũng đều muốn mình sở hữu một chiếc túi hàng hiệu.

Bậc thầy thời trang của Nhật Bản, bà Fukuda đã lý giải rằng: trong các thương hiệu túi xách có tiếng ở châu Âu, Louis Vuitton chính là một trong những thương hiệu đẳng cấp nhất.

Phần khác, do tâm lý đám đông cũng đã ảnh hưởng ít nhiều đến ý thức mua sắm của họ. Khi mà những người phụ nữ, thậm chí là đàn ông thấy bạn bè hoặc những người xung quanh đều có, họ cũng sẽ muốn phải có theo.

Ngoài ra, nếu xét trên phương diện kinh tế học, nền kinh tế bong bóng của Nhật Bản sụp đổ sau năm 1990 đã gây ra những tác động đáng kể đến đời sống vật chất và kể cả đời sống tâm linh của người dân. Sau hơn một thập kỷ, khi mà nền kinh tế đã khởi sắc hơn, người Nhật Bản, đặc biệt là phụ nữ đã xem việc mua một chiếc túi yêu thích như là một phần thưởng mà mình đáng được hưởng thụ.

Tuy nhiên, chỉ 5 năm ngay sau đó, người ta không còn thấy sự xuất hiện trên phố của những chiếc túi LV xa xỉ nữa. Chưa hết, nếu bạn bị bắt gặp đang đi làm hay đi mua sắm với chiếc túi Louis Vuitton trên tay, bạn sẽ bị cho là “quê mùa” hoặc mọi người sẽ nghĩ rằng bạn là người ngoại quốc.

Theo như cuốn “Thời đại tiêu dùng lần thứ tư” của nhà xã hội học Atsushi Miura thì xã hội tiêu dùng ở Nhật Bản được chia làm 4 thời kỳ như sau:

Thời kỳ đầu : Sau Minh Trị Duy Tân

Đây là thời đại mà Nhật Bản chịu nhiều ảnh hưởng bởi các nước phương Tây, từ văn hóa cho đến lối sống. Cũng từ đó, các đô thị dần được hình thành.

Thời kỳ thứ 2: Sau Thế chiến thứ II đến cuộc khủng hoảng dầu mỏ ở Trung Đông vào năm 1974:

Trong thời kỳ này, bắt đầu có sự xuất hiện của đồ gia dụng như tủ lạnh, máy giặt, tivi,... Cuộc sống người dân cũng từ đây mà thay đổi nhiều và theo nhận xét của tác giả thì đây là thời kỳ chuyển đổi theo hướng từ không thành có.

Cũng trong thời đại thứ hai này,  phương châm sống của người dân Nhật Bản chính là “càng lớn hơn càng tốt”. Từ tivi, xe hơi cho đến nhà cửa,... tất cả đều phải thật hoành tráng, như vậy người ta mới có thể hạnh phúc hơn.

Nhờ đó, tốc độ tăng trưởng GDP của Nhật Bản tăng vọt và duy trì trên 9% trong 18 năm liên tiếp sau đó.

Thời kỳ thứ 3: Thời đại theo đuổi quyền sở hữu cá nhân

Thời kỳ này diễn ra trong vòng 30 năm, từ năm 1975 cho đến tận năm 2004. Câu slogan của nhãn hiệu đồng hồ Seiko Nhật Bản: “Quần áo mỗi ngày đều phải thay, lẽ nào đồng hồ không nên thay?” đã “dẫn lối” cho phong cách sống xa hoa tại đất nước hoa anh đào.

Thậm chí nhiều người đã thay đổi suy nghĩ của chính họ. Việc chạy theo những thương hiệu xa xỉ và đẳng cấp chính là xu hướng của thời kỳ thứ 3 này. Đây cũng chính là nguồn cơn cho sự ra đời những khao khát túi hiệu LV của những phụ nữ người Nhật.

Thời kỳ thứ 4: Thời đại thông minh internet

Thời kỳ tiêu dùng này của Nhật Bản bắt đầu vào năm 2005, khi mà sự giao tiếp của con người không chỉ đơn giản là qua thư từ hay điện thoại bàn. Thay vào đó, người dân đã dùng những phương tiện nhắn tin trên internet và kể cả mạng xã hội.

Đặc điểm nổi bật nhất trong thời kỳ này chính là người dân Nhật dần nhận ra sự vô nghĩa của việc chi tiền vào những thứ xa hoa đắt đỏ và bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến việc kết nối với mọi người. Họ nhận ra rằng, mối dây tình thân bền vững hơn những xa hoa vật chất.

Đỉnh điểm nhất chính là trong những năm gần đây, Nhật Bản bắt đầu giơ cao biểu ngữ “sống tối giản”. Mọi người dần vứt bỏ những thứ mình không còn sử dụng trong 6 tháng gần nhất và chỉ để lại những vật dụng hay dùng hằng ngày.

Thay vì mua xe sang hay nhà to, những người trẻ Nhật Bản lại chọn đầu tư cho chiếc điện thoại của mình. Nhật Bản đang dần trở thành một xã hội “không ham muốn” với chỉ số tiêu dùng đang ở mức suy thoái. Vậy, có thật sự tồn tại sự không ham muốn ở đất nước mặt trời mọc này?

Một cuộc khảo sát đã được thực hành và kết quả cho thấy, 74,7% người Nhật hoàn toàn hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Đáng bất ngờ hơn, lần khảo sát này lại cho ra kết quả cao nhất kể từ năm 1963.

Điều này cho thấy rõ được rằng, sự phát triển của thời đại không nhất thiết phải kéo theo những giá trị vật chất. Hạnh phúc và niềm vui đang dần được hình thành qua nhiều cách khác nhau mà trong đó, vật chất không còn là thứ hạnh phúc xa xỉ đáng mơ ước nhất. Mọi người đều trở nên đơn giản và biết tận hưởng niềm vui tinh thần.

Qua đây ta thấy được rằng, sống tối giản không chỉ đơn giản là đời sống vật chất mà kể cả suy nghĩ và tinh thần ta cũng phải tối giản nốt. Một khi đã thực hiện được phương châm “less is more”, chúng ta chắc chắn sẽ nhận ra được giá trị đích thực của cuộc sống này.

Nguồn tham khảo: https://vnexpress.net/doi-song/vi-sao-nguoi-nhat-ngay-nay-hiem-khi-xach-tui-louis-vuitton-3838165.html


Leave a comment


Please note, comments must be approved before they are published